Chatbox

Các bạn vui lòng dùng từ ngữ lịch sự và có văn hóa,sử dụng Tiếng Việt có dấu chuẩn. Chúc các bạn vui vẻ!
04/09/2019 13:09 # 1
hienhien1503
Cấp độ: 14 - Kỹ năng: 2

Kinh nghiệm: 16/140 (11%)
Kĩ năng: 3/20 (15%)
Ngày gia nhập: 04/08/2018
Bài gởi: 926
Được cảm ơn: 13
GIÓ BAY NGANG TRỜI


Tôi ngạc nhiên nhận ra bản thân mình từ lúc nào đã chấp nhận Nguyên như một cơn gió đầu mùa chẳng thể nắm bắt, cứ thế ở bên tôi và biến mất bất cứ lúc nào có thể.

1.     Tôi đẩy mạnh cánh cửa sắt xỉn màu, ánh sáng chói chang của khoảng trời xanh rộng xuyên thẳng vào mắt. Cánh cửa cũ kĩ bị đẩy mạnh kéo dài trên mặt đất tạo nên những âm thanh lớn khó chịu. Tôi khẽ nheo mắt, đảo quanh tìm kiếm hình ảnh của Nguyên. Nguyên ngồi đấy, ngay trên gờ tường khá cao của sân thượng, một chân buông thõng, mắt hướng về một điểm xa xăm vô định nào đấy. Mái tóc màu hung đỏ nghiêng ngả theo gió, điếu thuốc hút dở dang phảng phất làn khói mỏng. Nguyên thường ở đây mỗi khi cậu ấy mang một tâm trạng gì đó, và như mọi khi tôi luôn tìm thấy Nguyên ở đây, giữa bạt ngàn gió.

2.     
Nguyên không quay lại cho dù biết đấy là tôi. Sân thượng lộng gió chẳng bao giờ có một ai khác ở đây ngoài tôi và Nguyên. Tôi bước chậm tựa tay lên thành tường, để gió mặc sức thổi tung mái tóc gọn gẽ. Tôi vẫn thường im lặng như thế khi ở bên cạnh Nguyên, ngắm nhìn gương mặt xương xương góc cạnh của cậu ấy dưới nắng, khi cậu ấy trầm tư suy nghĩ, khi phì phèo trên môi điếu thuốc nhạt khói hoặc khi cậu hứng thú ngân nga một đoạn điệp khúc nào đó, cứ lặng yên như thế cho đến khi Nguyên ngẩng lên nghiêng đầu, đưa mắt về phía tôi, mỉm cười thật dịu dàng và bắt đầu một câu chuyện mới. Ánh nắng trưa chiếu xuyên qua chiếc hoa tai đen sẫm, lấp lánh.

-     Không vào lớp?
     
-     Không, chán lắm. – Tôi nói khẽ, liếc mắt về điếu thuốc đang lụi tàn dần trên ngón tay Nguyên lắc đầu khe khẽ.
     
-     Cậu lại hút thuốc đấy à?
     
-     Cậu chẳng bao giờ bảo tớ đừng hút nữa. 
     
-     Vì tớ biết tớ có nói nữa Nguyên cũng chẳng bao giờ làm theo. – Tôi chau mày khó chịu vì mùi thuốc lá. Nguyên cười khẽ, lấy tay vò rối tóc tôi rồi nhảy mạnh xuống đất.
     
-     Cậu không hỏi tớ có chuyện ì?
     
-     Nếu tớ hỏi Nguyên có nói không. – Tôi bình thản mỉm cười, chẳng nhìn Nguyên. Cậu ném mạnh điếu thuốc xuống đất, dùng cả hai tay kéo mạnh hai má tôi thành một nụ cười ngoác hết cả miệng.
     
-     Thôi ngay cái kiểu cười ấy đi, phải cười thế này này. – Tôi kêu lên một tiếng vì đau, xoa xoa tay lên hai bên má, đưa ánh mắt căm thù về phía Nguyên, cáu kỉnh.
     
-     Không thích.

-     Cười cái coi nào. – Nguyên cúi xuống mở to mắt nhìn lom lom vào mặt tôi, điều ấy khiến tôi không thể nhịn cười được.
     
-     Lạnh lùng như Hàn Thủy cũng có lúc dễ thương thế này cơ đấy. Về đi, hôm nay tớ nghỉ.
     
Nguyên nói nhanh rồi khoác ba lô lên vai đi mất. Dáng người sau ánh nắng nhạt nhòa quay về phía tôi rồi mỉm cười, rồi lại như thói quen đưa tay ra sau gáy, xoa xoa đám tóc hung đỏ rối bù rồi vẫy tay với tôi như một lời chào. Tôi vẫn đứng im, lẳng lặng nhìn theo bóng Nguyên biến mất dần sau ảo ảnh của nắng, chói chang và gay gắt, lặng lẽ mỉm cười. Tôi ngạc nhiên nhận ra bản thân mình từ lúc nào đã chấp nhận Nguyên như một cơn gió đầu mùa chẳng thể nắm bắt, cứ thế ở bên tôi và biến mất bất cứ lúc nào có thể.

Nguồn: kênh 14.vn




 
Copyright© Đại học Duy Tân 2010 - 2019