Chatbox

Các bạn vui lòng dùng từ ngữ lịch sự và có văn hóa,sử dụng Tiếng Việt có dấu chuẩn. Chúc các bạn vui vẻ!
15/10/2018 16:10 # 1
nguyenthuongtra
Cấp độ: 24 - Kỹ năng: 7

Kinh nghiệm: 94/240 (39%)
Kĩ năng: 37/70 (53%)
Ngày gia nhập: 17/09/2015
Bài gởi: 2854
Được cảm ơn: 247
3 Lý Do Gây Khó Khăn Cho Người Hướng Nội Để Tìm Ra Công Việc Có Ý Nghĩa


Tìm một công việc hoặc sự nghiệp có ý nghĩa có tầm quan trọng lớn với người hướng nội. Có lẽ nhiều hơn bất cứ điều gì khác, họ tìm kiếm công việc cho phép họ trở thành con người thực và “làm những gì họ đang có.”

Họ muốn sự nghiệp kết hợp và thể hiện giá trị cá nhân, sở thích, tài năng và tính cách. Để cho họ cảm thấy toàn bộ điều đó, người hướng nội muốn cuộc sống bên ngoài của họ phản ánh và đại diện cho cuộc sống bên trong. Miễn là những người khác không thể nhìn thấy họ cho những người họ thực sự là ai, họ có thích nghi để cảm thấy không đầy đủ và không hài lòng.

Do đó, thật không may là nhiều người sống trong cuộc đấu tranh để vận dụng tính cách hướng nội và tài năng của họ thành một nghề nghiệp vừa thỏa mãn cá nhân vừa mang lại lợi ích tài chính. Trong bài này, tôi sẽ khám phá những gì tôi thấy là 3 thách thức nghề nghiệp hàng đầu cho người hướng nội.

1. Vấn đề tự nhận thức

Vì người hướng nội muốn một nghề nghiệp phản ánh và xây dựng dựa trên họ là ai, bước đầu tiên trong tâm trí họ là làm sáng tỏ danh tính của họ. Thật vậy, việc tìm kiếm một nghề nghiệp và “tìm kiếm chính mình” là, trong nhiều khía cạnh rất quan trọng với người hướng nội.

Thật không may, nhiều người khám phá ra rằng việc tìm kiếm bản thân họ không dễ như người ta nghĩ. Trong thế giới phức tạp và đa nguyên ngày nay, thì việc làm rõ danh tính, giá trị và thế giới quan trọng của nó không phải là một nhiệm vụ đơn giản. Trong bài viết gần đây của tôi, “Introverts’ vs. Extraverts’ Career Paths”, tôi gọi đây là “vấn đề tự nhận ​​thức” của người hướng nội.

Vấn đề này thực sự khó khăn gấp bội. Không chỉ hướng đến những thách thức vốn có của sự hiểu biết bản thân, mà còn là vấn đề phải hành động với (nhận)/ kiến ​​thức không đầy đủ. Không giống như người hướng ngoại, những người có thể bỏ qua việc đi đúng hướng, người hướng nội muốn biết trước nếu họ đang đi đúng hướng hay không. Do đó, họ có thể đi về thu thập thông tin đầy đủ, họ cảm thấy không bao giờ có sự chuẩn bị tốt để đưa ra quyết định.

Bởi vì việc tìm kiếm/ tìm hiểu bản thân có thể mất vài năm, thậm chí nhiều thập kỷ, những người hướng nội thường bị buộc phải giải quyết cho một công việc tạm thời nào đó, hy vọng rằng một ngày nào đó họ sẽ tìm thấy chính bản thân mình. Giải quyết cho một công việc như vậy không bao giờ hoàn toàn thỏa mãn với người hướng nội, có thể cảm thấy như một sự lãng phí thời gian, hay tệ hơn, giống như “bán đi linh hồn của họ.”

May mắn thay, có một vài cách hướng nội có thể tiến hành tìm kiếm của họ cho bản thân, một trong số đó là xác định và hiểu kiểu tính cách là gì, Trong khi đúng là tất cả các người hướng nội đều có một số biện pháp độc đáo mang tính cá nhân, họ cũng chia sẻ nhiều điểm tương đồng quan trọng dưới hình thức tính cách của họ. Cuốn sách, My True Type , tập trung cụ thể vào việc giúp các cá nhân xác định và hiểu loại cá tính của họ (ví dụ: INFP ), cũng như sở thích của họ (ví dụ, I, N, F, P) và các chức năng (ví dụ: Fi , Ne, Si, Te).

2. Tuân thủ quy định và khả năng tiếp thị

Hướng nội và hướng ngoại có những cách tiếp cận ngược lại với cuộc sống. Trong việc tìm kiếm hướng đi cho cuộc sống và sự nghiệp của họ, người hướng ngoại nhìn ra ngoài. Họ được di chuyển và hướng dẫn bởi những “cơn gió” của thế giới. Nếu gió bắt đầu thổi theo một hướng mới, hướng ngoại sẽ tự nhiên thay đổi theo hướng phù hợp, đặc biệt là các loại tính cách EP.

Một lợi thế có thể truy cập được của phương pháp này là phổ biến và thành công trên thế giới. Bằng cách hòa hợp với nhu cầu và mong muốn của người khác, người hướng ngoại có thể dễ dàng thay đổi cách tiếp cận và sản phẩm của họ để tối đa hóa khả năng mong muốn, cũng như lợi nhuận.

Ngược lại, người hướng nội, được hướng dẫn bởi “la bàn bên trong” của riêng mình. Tập trung chủ yếu vào lợi ích riêng, họ có thể phần nào quên lãng với thế giới xung quanh họ. Mục tiêu chính của họ là làm theo sở thích riêng của họ bất cứ nơi nào họ lãnh đạo. Suy nghĩ về những gì người khác muốn từ họ thường là nhiều hơn một suy nghĩ. Điều này có thể dẫn đến mức độ tự nhận thức cao, cũng như phát triển kiến ​​thức và kỹ năng chuyên môn.

Trong khi cách tiếp cận hướng nội có lợi thế riêng, vì tính cách chuyên môn cao hoặc đặc trưng, người hướng nội có thể đấu tranh để tìm một thị trường cho công việc của họ. Điều này đặc biệt đúng đối với người sống hướng nội trực giác ( INFJs , INTJs , INFPs, và INTPs ).

Và đó là ở đây chúng ta gặp phải “nghệ sĩ đói khát” ngôn ngữ. “Các nghệ sĩ đói khát thường hướng nội và có thể phải chịu một thực tế là:

  • Bản chất chuyên môn của công việc của họ có thể khó khiến cho người khác hiểu hoặc đánh giá cao
  • Họ đặt quá ít suy nghĩ hoặc nỗ lực vào việc marketing hoặc thúc đẩy công việc.

Họ tuyệt vọng muốn tin rằng công việc của họ sẽ “tự nói lên tất cả.” Và trong khi chắc chắn có một số điều chính xác trong ý tưởng này, thực tế vẫn là nếu chỉ có một vài người tiếp xúc với công việc và ảnh hưởng của nó sẽ bị giới hạn.

 

Nhưng còn về internet và truyền thông xã hội thì sao? Không phải đó là những cấp độ tuyệt vời cho người hướng nội sao? Không thể nào khi người hướng nội chỉ đơn giản là xuất bản tác phẩm và chờ có hiệu ứng lây lan như cháy rừng? Có lẽ ở một mức độ nào đó thôi. Hiện tại, bất kỳ người hướng nội nào cũng có thể dễ dàng xuất bản hoặc quảng cáo công việc của họ chỉ với vài cú click chuột.

Nhưng để nói rằng Internet là thứ cân bằng tuyệt vời là đang bỏ qua sự thật cơ bản hơn mà người hướng nội thường phải đối đầu, hoặc nói rộng hơn là ít quan tâm đến việc phục vụ hoặc hỗ trợ công việc cho người khác. Dù muốn nói hay không, internet vẫn bị chi phối bởi những người nổi tiếng và mạnh nhất, nhiều người trong số họ là những người hướng ngoại (hoặc các tổ chức lớn).

Những người hướng nội quan tâm đến thực tế này đang phải đối mặt với một số lựa chọn khó khăn. Một lựa chọn là chỉ đơn giản là làm theo hạnh phúc của họ và hy vọng cho tốt nhất.

Một lựa chọn khác liên quan đến việc tham gia lực lượng với một công ty hoặc tổ chức có thể hợp với người hướng ngoại hơn, chẳng hạn như bán hàng và tiếp thị. Trong khi lựa chọn này có thể là một lựa chọn lý tưởng nếu tổ chức có đủ khả năng tự do sáng tạo cho người hướng nội nhưng điều này hiếm khi xảy ra. Cả hai tổ chức lợi nhuận và phi lợi nhuận đều nhận ra rằng một số loại ý tưởng hoặc dự án nhất định có khả năng tạo ra hiệu ứng tốt hơn so với những loại khác. Điều này có nghĩa là nhân viên hướng nội sẽ được yêu cầu tuân thủ các nhu cầu và mục tiêu của tổ chức, ít nhất là ở một mức độ nào đó. Vì vậy, mặc dù tham gia một công ty có thể giải quyết một số vấn đề nhu cầu thiết yếu (ví dụ, kiếm tiền từ công việc), nó có thể yêu cầu một sự thỏa hiệp không mong muốn của những lý tưởng hướng nội.

Một lựa chọn khác cho người hướng nội là chọn công việc “ngách” ( niche) với triển vọng tốt thường có sự hấp dẫn cũng như tiềm năng thu nhập. Vấn đề với cách tiếp cận này là bạn phải vượt qua những trở ngại “hướng ngoại” đầu tiên khi bạn là hướng nội. Hãy nhớ rằng, người hướng nội cố gắng để phát huy một nghề nghiệp xung quanh lợi ích cá nhân. Ngoại lệ cho điều này có thể liên quan đến người hướng nội có mục tiêu chính là đạt được danh tiếng, sự giàu có, hoặc quyền lực. Đối với họ, tìm kiếm xung quanh cho thị trường nhỏ tối ưu sẽ có vẻ phù hợp với giá trị bên trong.

3. Định giá và bán hàng

Người hướng ngoại hiển cho thấy sự tự tin khi giao tiếp với người khác. Thật vậy, họ được cho là sẽ thể hiện tốt nhất khi “đánh mất bản thân” trong các vấn đề đối ngoại. Họ hiếm khi ngần ngại tính phí “tỷ giá” (hoặc nhiều hơn) cho các sản phẩm hoặc dịch vụ. Nhìn nhận thị trường như là yếu tố quyết định chính của giá trị, nếu những người khác sẵn lòng trả tiền hàng đầu cho một cái gì đó, họ không thấy lý do gì để không tiến hành chúng.

Trong khi người hướng nội thường hiểu giá trị nội tại trong công việc, họ có thể không để ý đến làm thế nào, hoặc đến mức độ nào, nó quan trọng hoặc có giá trị cho người khác ra sao. Ngay cả khi họ có ý nghĩa tầm quan trọng lớn đến nhường nào, họ có thể cảm thấy lo lắng hoặc có “tội lỗi” khi nói đến chuyện giá cả hoặc bán đi. Thay vì định giá công việc của chính họ, nhiều người cảm thấy nó chân thực hơn để cho phép người khác quyết định xem nó có giá trị gì đối với họ hay không.

Do đó, người hướng nội có thể né tránh việc bán hàng trực tiếp. Trong ý nghĩa này, người hướng nội có thể là kẻ thù tồi tệ nhất của chính bản thân khi nói đến gặt hái những phần thưởng vật chất cho lao động của họ.

Điều này chắc chắn là lý do tại sao rất nhiều người hướng nội rất vui khi “chuyển nhượng” quyền lợi cho người khác về bán hàng và tiếp thị. Ví dụ, các tác giả hướng nội từ lâu đã mặc quyền nội dung để xuất bản tác phẩm của họ thông qua các công ty xuất bản. Không phủ nhận lợi thế nhất định khi nhờ đến một nhà xuất bản (hoặc công ty thu âm,) vv..nhưng thu nhập của họ sẽ bị ít đi. Đây là một cách khác hướng nội tại “tự bắn vào chân”, vô tình cho phép người khác thưởng thức “thành quả lao động” của họ.

Tất nhiên, nó không phải là theo cách này và có rất nhiều nghề nghiệp cho người hướng nội sẽ được cả hai bổ ích và xứng đáng đúng cách.

Theo bloghuongnoi.com

 




 
Copyright© Đại học Duy Tân 2010 - 2019