Chatbox

Các bạn vui lòng dùng từ ngữ lịch sự và có văn hóa,sử dụng Tiếng Việt có dấu chuẩn. Chúc các bạn vui vẻ!
27/10/2014 22:10 # 1
vnrleo28
Cấp độ: 26 - Kỹ năng: 8

Kinh nghiệm: 104/260 (40%)
Kĩ năng: 39/80 (49%)
Ngày gia nhập: 17/09/2014
Bài gởi: 3354
Được cảm ơn: 319
Chỉ cần em nói sẽ đợi... (Kỳ cuối)


Tôi thầm thì, xé một mảnh giấy nhỏ viết vội vài dòng rồi vo tròn lại ném ra ngoài cửa sổ, như thể ném lại chút kỷ niệm cuối cùng ở nơi này, với người con trai đầu tiên mà tôi yêu bằng cả tâm hồn.

Có những chuyện vô cùng kỳ lạ, chỉ là bạn chưa từng trải qua nên bạn không biết nó có thể kỳ lạ đến đâu. Đôi khi sống trong ảo tưởng, sống vô ưu vô tư lại hạnh phúc hơn là đâm đầu vào những chuyện phiền toái, đau đáu mãi về những chuyện đã xảy ra.
 
Gần đây tôi hay mơ thấy ác mộng. Mỗi lần giật mình tỉnh dậy đều cảm thấy sức lực trong người đang bị bào mòn dần. Rõ ràng tôi không hề biết lý do vì sao não bộ tự động tua lại đoạn quá khứ đã qua từ lâu lắm rồi, để cố tình khắc sâu thêm vết thương tưởng như đã sắp lành lặn trên người tôi. 
 
Nửa đêm tỉnh giấc lại càng thấy mỏi mệt với chính mình. Có lẽ câu chuyện đã cố gắng giấu kín thời gian vừa qua tưởng như sẽ biến mất lại không hề biến mất, ngược lại, qua thời gian nó càng hành hạ tôi mỗi ngày.
 
Dường như Chan cũng nhận ra sự thay đổi của tôi. Khi tôi hay trở nên thất thần khi nói chuyện với cậu ấy, khi tôi cứ mang trong đầu suy nghĩ có nên nói ra câu chuyện của tôi với cậu ấy hay không, hoặc nếu nói ra thì phải nói thế nào? Sự tự ti bắt đầu lớn dần trong tôi. Và tôi căm ghét quá khứ của chính mình.
 
Tuy nhiên, khi tôi còn chưa tìm ra dịp thích hợp để nói với Chan, khi tôi còn đang sợ hãi và phân vân với chính mình thì mọi chuyện đã tự động đổ ập lên đầu chúng tôi. Khi ấy tôi mới phát hiện, càng những chuyện mình càng muốn giấu diếm lại càng là những chuyện người khác muốn khơi nó ra.
 
-Cậu có chuyện gì giấu tôi đúng không?
-Không có…
-Thật chứ? Nhìn cậu có vẻ bất an lắm, dạo này tự nhiên hay thất thần, thi thoảng tôi gọi thì lại giật mình. Không phải cậu có chuyện gì đấy chứ? Tôi không an tâm chút nào!
-Thực ra thì Chan này…
-Sao?
-Không có gì đâu. Ngày mai đến thư viện giữ chỗ cho mình nhé, thi xong về ngủ một lát, chiều mình sẽ đến.
 
Mặc dù câu trả lời của tôi không hề thuyết phục, chắc chắn Chan vẫn sẽ tìm cơ hội để hỏi tôi đến cùng. Nhưng ngoài dự đoán của tôi, người tò mò như cậu ấy bỗng dưng không hề đả động gì nữa đến chuyện này.
 
Hệt như một người trưởng thành, cậu ấy có vẻ không muốn ép uổng người khác phải nói những chuyện mà người ấy không muốn. Thay vào đó, cậu ấy luôn muốn tôi tìm cơ hội để trực tiếp nói ra với cậu ấy.
 
Dù sao, chúng tôi cũng đang ở bên nhau.
 
Những người yêu nhau, có phải là xảy ra bất cứ chuyện gì sẽ đều cùng nhau giải quyết có phải không?
 
-Cậu phải nhớ, chúng ta yêu nhau, có bất cứ chuyện gì xin hãy tin tưởng và chia sẻ với mình. Mình chỉ cần có vậy, cùng cậu giải quyết mọi việc. Có được không?
 
Thế nhưng, tôi vẫn không thể mở lời. Câu chuyện về một sinh mạng cứ dày vò tôi trong suốt một thời gian dài, tôi không thể tìm ra cách để bắt đầu nói với cậu ấy. Chỉ có thể thở dài tìm cách trì hoãn, chờ cho đến khi bản thân đủ dũng khí sẽ tự nói ra.
 
Tôi hoàn toàn không ngờ đến, có những việc ngay cả khi tôi không nhớ, sẽ có người khác tự động nhớ thay tôi.
 
Chỉ cần em nói sẽ đợi... (Kỳ cuối) 1
 
Mẹ Johny tìm đến khu ký túc xá dành cho du học sinh nước ngoài nơi tôi ở. Đó là ngày tôi vừa hoàn thành một môn thi tương đối khó, mệt mỏi lê chân về phòng để ngay lập tức trèo lên giường ngủ một trận đã đời.
 
-Tôi nói cho cô biết, nhìn cô sống sờ sờ thế này tôi càng căm thù cô. Tại sao chỉ một mình cô là được sống sót? Tại sao? Tại sao chỉ con tôi là mất mạng? Hôm nay là ngày giỗ của nó, cô có nhớ không? Cô có nhớ nó đã chết thế nào không?
-Bác về đi, cháu đã nói rất rõ ràng, chuyện này không hề liên quan đến cháu! Bác hãy để cậu ấy yên nghỉ đi.
-Cô là đồ độc ác! Johny nó chết rồi! Vì cô mà nó chết rồi! Cô còn ở đây sống vui vẻ, cô không phải là con người!
-Nếu lỗi hoàn toàn là do cháu mà hai bác sống tốt hơn thì bác hãy cứ đổ hết lên đầu cháu đi. Cháu sẽ sống với cái tội lỗi đó cả đời, bác vừa lòng chứ?
 
Ngực dội lên một cơn đau, tôi phải cố gắng căng mắt ra để giọt nước nhòe nhoẹt trong hốc mắt không rơi xuống. Vẫn biết cuộc đời chẳng thể tránh khỏi chuyện người này gây tổn thương cho người kia. Nhưng sự tổn thương lẫn nhau ngày qua ngày cũng chỉ khiến chính chúng ta phải hứng chịu nỗi đau từng giây từng phút. Đay nghiến người khác bằng cách khoét sâu thêm nỗi đau của chính mình, chẳng khác nào cách trừng phạt bản thân tàn nhẫn nhất.
 
Đã có tiếng xì xào xung quanh tôi, về người phụ nữ đầy nước mắt đến làm loạn ngày hôm đó. Đương nhiên một du học sinh tầm thường như tôi hoàn toàn không phải là lý do khiến họ phải để tâm, dù trời có sập xuống thì vẫn không hề liên quan đến họ. Tuy nhiên đã có những đơn nặc danh tố cáo tôi gửi về trường, về khoa, thậm chí là cả ở hòm thư của lớp. Và tôi biết điều này là ai làm. Thực ra mẹ Johny là người vô cùng đáng thương, và lời hứa cuối cùng tôi hứa với cậu ấy trước khi chúng tôi vĩnh biệt nhau hoàn toàn chính là giữ kín bí mật, không được làm gia đình cậu ấy tổn thương bởi câu chuyện có sức sát thương ấy.
 
***
John bị bệnh thiểu năng. Ngoài vóc dáng của một cậu thanh niên ra, trí não của cậu ấy chỉ là của một đứa trẻ lên 5 lên 7. Khi mẹ John mang thai cậu, bố đẻ vô trách nhiệm của cậu đã bỏ lại hai người, mẹ John lúc ấy thật sự bị rơi vào trạng thái hoảng loạn và trầm cảm kéo dài, luôn tự trách bản thân mình đã yêu sai người. 
 
Sau đó, bà kết hôn với bố dượng của Johny hiện tại. Đó là một người chu đáo, dịu dàng, tỉ mỉ và kỹ lưỡng, lại yêu bà trong suốt một khoảng thời gian dài. Ông ấy nói không hề để ý đến chuyện đứa bé là con của ai, chỉ cần sau này nó ra đời ông ấy sẽ chăm sóc nó hết mực, như là con đẻ. Trong quãng thời gian mang thai và sinh ra Johny, cuối cùng bà cũng nảy sinh tình cảm với người đó, cho đến tận bây giờ, ông ấy cũng vẫn là chỗ dựa rất tốt cả về vật chất lẫn tinh thần, luôn luôn khiến bà cảm thấy hạnh phúc.
 
Thế nhưng không may mắn, khi Johny vừa sinh ra đã có dấu hiệu thiểu năng, vừa chậm hiểu, vừa chậm lớn, không thể phát triển như một đứa trẻ thông thường. Cho đến khi bà sinh cho cậu ấy thêm một người anh và một người chị nữa, Johny vẫn chỉ lầm lì, hành động như một đứa trẻ và bị người khác xa lánh.
 
Người bạn duy nhất trong cuộc đời cậu ấy, có lẽ là tôi.
 
Để mà nói chuyện chúng tôi quen nhau, có lẽ phải mất một thời gian dài, khi 3 năm trước tôi lần đầu tiên đặt chân đến đất nước này, mọi thứ còn bỡ ngỡ, được giới thiệu một gia đình vợ người Việt chồng người Mỹ định cư lâu năm tại Hàn Quốc thuê chăm sóc cho con họ.
 
Và đứa trẻ to xác ấy chính là Johny.
 
Tôi làm bạn với cậu ấy cũng chính từ khi đó. Một thời gian rất dài, dài đến nỗi tưởng chừng như tôi sẽ không bao giờ quên nổi nếu giả dụ có mất đi trí nhớ, tôi vẫn nghĩ, chí ít mình sẽ vẫn nhớ một chút về khoảng thời gian này.
 
Chỉ cần em nói sẽ đợi... (Kỳ cuối) 2
 
-Quỳnh, sao cậu lại khóc thế kia?
 
Chan đưa tay lên chạm vào khuôn mặt lành lạnh của tôi. Một chút sững sờ và lo lắng hiện lên từ ánh mắt của cậu ấy. Tôi phát hiện mắt mình đã nhòe nhoẹt nước từ khi nào.
 
-Cậu vẫn không định nói cho mình biết là đã xảy ra chuyện gì sao? Chuyện đơn thư mình không tin, nhưng có phải là có hiểu lầm gì ở đây không?
-Chan, nếu mình kể chuyện  này, mình chỉ sợ cậu sẽ bỏ rơi mình. Mình thật sự rất sợ, mình đã cô độc quá lâu rồi, mình đã sống quá lâu trong tội lỗi rồi.
 
Tôi hoảng loạn nhìn Chan như thể đang cầu cứu cậu ấy, chưa kịp nói thêm bất cứ câu gì đã được cậu ấy vòng tay ôm thật chặt, một cái ôm đã đủ tất cả, đủ cho tôi dũng khí để mở ra vết thương của chính mình trong quá khứ.
 
Nếu quả thực ngày hôm đó không xảy ra thì tôt biết mấy. Ngày ấy của 2 năm trước, ngày sinh nhật tròn 22 tuổi của tôi. Khi tôi cãi nhau với gia đình qua điện thoại và không nhận được bất cứ lời chúc mừng nào từ mọi người, tôi cảm thấy có chút tủi thân, có chút không cam tâm. Khi tôi bất chợt cảm thấy phát phiền khi ngày ngày hết đến trường rồi về làm bài tập, sau đó đi làm thêm, rồi lại trở về trông một người bệnh như Johny. Khi tôi bắt đầu cảm thấy mọi người luôn không bao giờ để ý đến cảm nhận của tôi, không bao giờ quan tâm đến tôi. Và mọi sự ấm ức ấy vô tình hay cố ý lại dồn cả vào Johny.
 
Tôi bỏ mặc cậu ấy ở trong nhà, chạy bộ ra ngoài đường lớn, cứ thế cứ thế miên man suy nghĩ, miên man cảm thấy buồn. Tôi thậm chí còn hy vọng được thoát khỏi Johny, thoát khỏi cuộc sống cứ quanh quẩn mãi trong sự mỏi mệt này. Quá nhiều thứ phải lo lắng khiến tôi phát điên, quá nhiều chướng ngại để đến với mục tiêu khiến tôi bất giác thấy mình sao quá kém cỏi.
 
Cho đến khi tôi chợt nhớ ra Johny, vội vàng chạy về nhà thì đã tận mắt chứng kiến thấy một cảnh tượng khủng khiếp. Người cha dượng vốn bao dung và nhân hậu của cậu ấy đang đẩy cậu ấy một cái ngã lăn xuống đất, đầu đập vào cạnh tủ, máu chảy dài lan xuống đầy mắt khiến tôi hoảng hốt. 
 
-Tao không hiểu tại sao cô ấy lại sống chết đòi sinh ra loại con đần độn như mày. Mày giống hệt thằng bố khốn nạn của mày, đáng ra mày nên chết ngay từ trong bụng cô ấy mới phải, đáng ra tao không nên sợ cô ấy nguy hiểm, đáng ra tao nên tăng liều thuốc cho vào canh mỗi ngày để mày chết hẳn đi chứ không phải sinh ra là một thằng vô dụng và tệ hại thế này chứ. 
 
Tôi chết trân đằng sau một tán cây trước cửa nhà, não rõ ràng là muốn bước vào nhà để ngăn con người độc ác kia lại, nhưng chẳng hiểu sao tôi lại sợ hãi. Tôi sợ người đàn ông đó biết tôi chứng kiến mọi việc sẽ tìm cách tống khứ tôi khỏi đất nước này, sẽ tìm cách để tôi hoàn toàn biến mất, xóa sạch chứng cứ. Tôi sợ vô cùng. Hơn hết, tôi chỉ muốn yên ổn học xong, yên ổn tốt nghiệp, trở về nước. Và tôi không hề biết, sau này tôi sẽ phải ăn hận và dằn vặt mãi về quyết định thờ ơ đến tàn nhẫn này của mình. Chính là lúc tôi cảm thấy hận bản thân mình nhất.
 
Johny nhìn thấy tôi, cậu ấy đăm đăm nhìn tôi, ánh mắt tha thiết và sợ hãi. Còn tôi chỉ khóc, nước mắt cứ chảy mãi chảy mãi như thể muốn rửa sạch tâm hồn không hề trong sạch của tôi.
 
Chỉ cần em nói sẽ đợi... (Kỳ cuối) 3
 
Vì sự ích kỷ và hèn nhát, tôi đã vĩnh viễn mất đi một người đã coi tôi là người bạn duy nhất của cậu ấy.
 
Chờ đến khi Johny ngất đi, cha dượng cậu ấy mới sải bước ra khỏi nhà, lái xe lao vun vút trên đường, nhanh chóng hòa lẫn vào những ánh đèn vàng lập lòe trên đường.
 
Tôi ôm Johny đầy máu lên, nước mắt của tôi chảy xuống cũng không thể xóa hết được vết máu trên mặt cậu ấy. Johny cười với tôi, một nụ cười đẹp nhất từ trước đến nay, một nụ cười khiến tôi cảm thấy mình nên bị đẩy xuống 18 tầng địa ngục, một nụ cười mà tôi nghĩ cả đời này tôi sẽ bị ám ảnh, mãi không thôi.
 
-Đừng nói gì cả… với mẹ mình. Bà đã khổ một đời rồi, ông ấy là người bà yêu thương nhất, tin tưởng nhất. Không thể vì mình mà bị tổn thương…
 
-Johny! Đừng nói gì cả, mình gọi cấp cứu, sẽ nhanh thôi… cậu đợi mình. Xin cậu đời mình.
 
Johny đưa tay lên giữa không trung như thể muốn lau nước mắt cho tôi, nhưng không đủ sức lực nên đành hạ xuống. Tay tôi dính đầy máu, run rẩy đến nỗi liên tục trượt điện thoại xuống đất, cuối cùng mới bấm được số gọi cấp cứu, vừa nức nở vừa thông báo địa chỉ.
 
-Hứa với mình đi Quỳnh! Đừng nói gì cả, đừng nói bất cứ điều gì cả. Nhé?
-Mình hứa, nhưng cậu phải sống!
-Bao nhiêu năm qua, mình đã sống như một thằng ngốc, mình cứ nghĩ cứ giả vờ đần độn thì có thể giải quyết mọi chuyện. Nhưng có lẽ mình không thể gắng gượng được nữa rồi. 
 
Ngày hôm ấy, xe cứu thương đến không kịp, Johny đã tắt thở trước khi nói câu cảm ơn cuối cùng với tôi. Rằng nhờ có tôi cậu ấy mới cảm thấy cuộc sống này có ý nghĩa. Còn tôi chỉ thấy tôi là một đứa khốn nạn và ích kỷ, không xứng đáng có được tình cảm của cậu ấy. Mẹ Johny nhìn thấy di hài của con trai mà sup sụp hoàn toàn, tôi nói với bà rằng tôi tâm trạng không tốt nên bỏ ra ngoài, Johny ở nhà vô tình bị ngã. Từ sau hôm đó, tôi xách đồ đạc ra khỏi nhà Johny, mẹ cậu ấy cũng cấm tôi đến đám tang, tôi chỉ có thể đứng từ xa nhìn, cho đến khi chiếc xe màu trắng chở linh cữu của cậu ấy đi, cả đêm chỉ ngồi lặng lẽ ở bên bờ sông nơi rắc tro cốt của cậu ấy. Khóc nhiều đến nỗi đổ bệnh cả tháng trời.
 
***
Chan im lặng nghe hết từ đầu đến cuối câu chuyện của tôi, và cậu lặng lẽ rơi nước mắt, tròng mắt hoe đỏ và miệng chẳng thốt được thành lời. Tôi biết bất cứ ai sau khi nghe câu chuyện này sẽ đều khóc, sẽ đều cảm thấy tại sao một người lương thiện như Johny lại có thể vĩnh biệt cuộc đời sớm đến vậy, sẽ đều cảm thấy chán ghét tôi.
 
Thế nhưng điều làm tôi hoàn toàn bất ngờ là cậu ấy bỗng dưng quay sang ôm lấy tôi thật chặt, vỗ vỗ liên tục lên vai tôi, nhẹ nhàng vuốt tóc tôi như thói quen cậu ấy vẫn thích làm mỗi khi chúng tôi ở bên nhau.
 
-Rõ ràng là trong thời gian qua cậu đã sống vất vả như thế, tôi không hề biết. Rõ ràng trong chuyện này cậu đã bị ám ảnh và tổn thương đến mức nào. Quỳnh, cậu không có tội, dù cậu có ra mặt thì kết quả vẫn như vậy, đừng tự đổ lỗi cho mình. 
 
Chỉ cần em nói sẽ đợi... (Kỳ cuối) 4
 
Câu chuyện đã bị phong kín trong lòng tôi, cuối cùng đã có cơ hội được nói ra. Cảm giác vơi nhẹ đi phần nào. Không phải vì Chan nói việc này chẳng phải lỗi của tôi, tôi vẫn cảm thấy căm ghét mình, có điều, sau khi nói ra, mọi thứ đã được giải tỏa ít nhiều, bóng đen quá khứ bắt đầu thoát ra để từ giờ tôi sẽ biết sống vì bản thân mình, chứ không tự hành hạ bản thân bởi vì sai lầm trước đây nữa.
 
Tôi vẫn quyết định giấu kín câu chuyện này với mẹ Johny, và để mặc cho bà oán hận tôi đến cuối đời. 
 
Và thực ra tôi nghĩ, đây cũng là cái giá mà tôi phải trả, và cũng là món nợ tôi nợ Johny.
 
Ngày nhận được kết quả thi cuối cùng cũng là ngày tôi xách vali trở về nước. Bởi vì một suy nghĩ, chỉ có trở về mới có thể khiến tôi bớt đau lòng hơn. Mẹ Johny không nhận lời chào tạm biệt của tôi, bà nói từ nay về sau sẽ không bao giờ muốn gặp lại nữa.
 
-Được rồi, khi trở về em hãy quên hết tất cả đi!
-Nếu nói quên được là có thể quên được ngay, thì tốt biết mấy!
 
Chan mỉm cười, cậu tiến lại gần nơi tôi đang đứng, cho đến khi chỉ còn cách một bước chân thì dừng lại, khẽ vỗ vỗ lên vai tôi như khi chúng tôi vẫn còn hạnh phúc ở bên nhau. 
 
-Tạm biệt thế này thôi à?
-Ừ, sợ nếu đưa em ra sân bay, sẽ không kìm được mà kéo em trở lại lắm. 
 
Bước từng bước trên con đường ra phía đường lớn, tôi có cảm giác mọi thứ như mới ngày hôm qua. Ngày tôi mới đặt chân đến đây, vât lộn thời gian để thích ứng với một nơi hoàn toàn xa lạ. Những con người mà tôi gặp, những nơi mà tôi đến, chắc chắn một ngày nào đó tôi sẽ quên dần đi. Thế nhưng chắc chắn sẽ có một điều không thể thay đổi, đó chính là ký ức tuổi trẻ của tôi đã gắn bó mật thiết với nơi này. Dù là đau thương hay hạnh phúc, dù là bất hạnh hay may mắn, nhưng tôi vẫn sẽ cẩn thận giữ lại từng chút từng chút một, cho đến cuối đời.
 
-Này! Em hãy hứa là sẽ đợi anh đi! Chỉ cần em hứa là sẽ đợi, anh nhất định sẽ đến tìm em!
 
Khi tôi quay người lại, bóng Chan đổ dài xuống mặt đường, ánh nắng vàng ruộm khiến cậu ấy càng đẹp trai hơn so với lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau. Tôi thấy cậu ấy đang mỉm cười chờ đợi, và tôi cũng bắt đầu mỉm cười.
 
-Em hứa! Tạm biệt!
 
Tôi nhẹ nhàng nói lời cuối cùng rồi vẫy tay với Chan trước khi lên taxi, không rõ là cậu ấy có nghe thấy không, chỉ thấy cậu ấy chạy đuổi theo chiếc xe chở tôi đang rời bánh, hét to câu cuối cùng trước khi tôi không còn nghe thấy bất cứ câu gì nữa.
 
-Anh hứa đấy, nhất định anh sẽ tìm em!
 
Tôi bật khóc, dù cho Chan có thể đến đất nước của tôi và tìm kiếm tôi hay không, dù cậu ấy có không đến vì bất cứ lý do gì bởi điều này quá khó khăn. Chúng tôi chỉ là hai người ở hai vị trí địa lý xa xôi, tình cờ gặp nhau, tình cờ yêu nhau. Cùng với dòng chảy mãnh liệt của cuộc đời, tha thiết yêu đương hết mình. Thế nhưng hiện thực vẫn là hiện thực, tuổi trẻ vẫn khốc liệt như thế, chúng tôi vẫn phải chia tay.
 
-Tạm biệt, Park Chan Yeol!
 
Tôi thầm thì, xé một mảnh giấy nhỏ viết vội vài dòng rồi vo tròn lại ném ra ngoài cửa sổ, như thể ném lại chút kỷ niệm cuối cùng ở nơi này, với người con trai đầu tiên mà tôi yêu bằng cả tâm hồn.
 
-Mối tình đầu của em, Chan. Thực ra em cực kỳ hy vọng anh sẽ tìm được em!
 
Nhưng kể cả cậu ấy có không đi tìm tôi được, tôi vẫn sẽ yêu cậu ấy, vẫn sẽ nhớ đến cậu ấy, cho đến khi nào tôi có thể bình tâm đối diện với tình cảm của mình, bình tâm coi đó là một giấc mơ đẹp tôi tình cờ gặp gỡ.
 
Chuyến bay ngày hôm ấy gặp một sự cố nhỏ, vài giây mất tín hiệu với đất liền và hơi rung lắc. Tôi đã có một suy nghĩ, lẽ nào mình sẽ ở lại mãi mãi ở vùng trời này. Thực ra điều này không hẳn là không tốt. Thế nhưng cuối cùng tôi vẫn bình an.
 
Và tôi, trong quãng thời gian vừa qua đã phải liên tục nói lời chia ly, tạm biệt người này, hội ngộ với người kia, quả thực là một quãng thời gian giáp ranh giữa hạnh phúc và đau thương, trở về nhà mới thấy, hóa ra cũng chỉ tìm kiếm chốn đặt chân nghỉ ngơi sau tất cả mọi chuyện. 
 
Gia đình chính là một từ thần kỳ như thế…
 
(Hết)
 
 
Nguồn: kenh14.vn

 



Gmail: vnrleo28@gmail.com

Con người có thể mất đi nam tính, có thể mất đi nữ tính, nhưng đừng đánh mất nhân tính
Lớp : K20YDH1


 
Các thành viên đã Thank vnrleo28 vì Bài viết có ích:
28/10/2014 00:10 # 2
nagaokavn1
Cấp độ: 2 - Kỹ năng: 1

Kinh nghiệm: 4/20 (20%)
Kĩ năng: 1/10 (10%)
Ngày gia nhập: 27/10/2014
Bài gởi: 14
Được cảm ơn: 1
Phản hồi: Chỉ cần em nói sẽ đợi... (Kỳ cuối)


Không thích thể loại này lắm ...




 
Copyright© Đại học Duy Tân 2010 - 2019