Chatbox

Các bạn vui lòng dùng từ ngữ lịch sự và có văn hóa,sử dụng Tiếng Việt có dấu chuẩn. Chúc các bạn vui vẻ!
30/07/2010 19:07 # 1
YooNaiK
Cấp độ: 10 - Kỹ năng: 9

Kinh nghiệm: 24/100 (24%)
Kĩ năng: 81/90 (90%)
Ngày gia nhập: 20/02/2010
Bài gởi: 474
Được cảm ơn: 441
Espresso và Cappuccino


 
Anh thích Espresso còn em chỉ gọi Cappuccino. "Chỉ có trẻ con mới uống Cappuccino thôi nhóc con ạ!". "Espresso đắng lắm, em chả thích tẹo nào! Đắng y như anh ý!" – Em nhăn mũi. Anh cười.

Anh khô khan còn em mít ướt. Có lần em ôm anh khóc ướt cả vai áo, dỗ thế nào cũng không nín. Nhìn em khóc, anh như tan chảy, ôm chặt em vào lòng. Nhưng rồi anh chẳng hiểu nổi, tại sao em lại khóc, những lý do thật ngớ ngẩn và trẻ con.

Anh nguyên tắc và em lúc nào cũng như chực nhảy ra khỏi những mớ luật lệ. Anh luôn tới đúng giờ còn em thay đổi nhanh đến chóng mặt. Một tiếng trước em còn gọi điện xin lỗi anh không thể đi với anh, mười lăm phút sau em đã í ới anh sang đón em ngay nhé, làm anh cứ muốn rối tinh.

Anh lúc nào cũng lịch sự như bước ra từ một văn phòng sang trọng; em buộc dây giày mỗi bên một màu, quần bò rách tung tóe. Anh chẳng thể hiểu nối tại sao em có thể khoác lên người những thứ mà anh chẳng cho là “quần áo”, em lại ghét cái sự già dặn nghiêm túc ở anh, lúc nào cũng như đi với papa của mình.

Em rủ anh ra ngoài. Anh chỉ muốn chui trong chăn xem trận có MU. “Lần nào anh cũng xem bóng đá. Kệ anh!” Em dập máy. “Chắc lại rủ con nhóc hâm nào rồi đi lượn đây mà. Đang mưa thế kia... Em thật là phiền phức!” – Anh tặc lưỡi rồi quên ngay em vì bàn thắng vừa ghi.

“Anh đắng ngắt như ly cafe Espresso không một chút đường!”

“Em khó hiểu như lớp bọt Cappuccino, lộn xộn và nhanh tan…”

Chẳng thể uống 2 ly cùng một lúc, cũng như anh và em chẳng thể ở cạnh nhau được.

Em bỏ đi. Từ đằng sau anh vẫn nhìn thấy vai em run lên, tay đưa lên lau nước mắt. Anh thở dài “Dù sao cũng sẽ thoải mái hơn”.

Không có em, một ngày của anh vẫn chỉ có 24h. Anh đi làm, bận bịu trong công sở tới hơn 8 tiếng. Không có em, anh vẫn cùng bè bạn cụng ly trên bàn nhậu, câu chuyện đi từ sân bóng tới dầu lửa, từ chiến tranh tới xe hơi. Không có em, tin nhắn cho anh vẫn đầy ắp điện thoại nhưng chẳng ai hỏi anh đêm qua ngủ có ngon. Không có em, anh hẹn hò với những cô gái trong những bộ đầm quyến rũ, mùi nước hoa thoang thoảng, họ không uống café mà trung thành với những ly sinh tố làm đẹp da. Anh đoán chắc họ chả bao giờ khóc, vì nếu khóc mascara trên mắt sẽ làm cho họ trông chẳng khác gì một con ma.

Không có anh, em ngày ngày vẫn vác chiếc balô nặng trịch tới trường chẳng bỏ sót lấy một buổi. Không có anh, em vẫn đi sinh hoạt hết câu lạc bộ này tới nhóm tình nguyên khác, lao động, hát hò, ăn uống. Không có anh, em vẫn lao đi trên những con phố, ngõ ngách của Hà Nội dù trời có mưa người như được “tắm bùn”, tóc rối tinh lên vì gió. Những tên con trai đúng chất 8X vẫn hẹn hò em nhưng em thấy như mình làm chị một lũ em nhỏ, chả ai dám gọi em là nhóc con. Đồng hồ chỉ tới hơn 2h sáng, em vẫn miệt mài làm bài, chẳng ai nhắc em rằng giờ đã quá khuya nếu không đi ngủ sẽ chóng già lắm.

“Mày mà cũng uống Espresso cơ à?” – “Tao muốn thử hiểu xem, sao anh ý lại thick cái thứ đắng ngắt này tới thế?” Em nhớ cái cách anh ngồi trầm ngâm, chẳng nói với em một lời, hờ hững nhấp ngụm café. Mùi café thơm quá nhưng mấy thìa đường cũng chẳng thế làm giảm cái vị đắng, ko gắt nhưng sâu và lâu tan. Ly café làm em thao thức cả đêm không ngủ được, liệu có fải sau cả ngày dài bận rộn, anh vẫn cố thức chờ em loay hoay với đống bài tập để giục em đi ngủ, chờ câu chúc ngủ ngon của em là nhờ cái vị đắng này hay không?

 
Trời mưa bụi, có khi giờ này em đang ở đâu đó lượn lờ trên một con phố, mắt kính mờ đi vì mưa… Anh ngồi miên man trong quán cạnh một ly Cappuccino khi chợt nghĩ tới em. Anh nhớ cảm giác em ngồi sau áo mưa của anh, hơi thở phả vào lưng ấm nóng, tay anh lạnh buốt nắm lấy tay em, em khẽ thì thầm “Em thích mình cứ đi thế này mãi!”. Nhấp một ngụm café, anh nhớ lúc em cười, bọt café tan dần trên khóe môi, anh đã chẳng thể đừng mà không nếm vị ngọt ngào ấy. Bất chợt, anh thấy yêu mưa, yêu cái lớp bọt trắng ngà trắng đánh tung trên miệng cốc… yêu những điều để anh được ở bên cạnh em.
 
Đặng Hương Giang

<ST>




“…Trong Tôi có nhiều Tôi …
Một Tôi hay cười và một Tôi hay khóc
Tôi cười với đám đông
Tôi khóc một mình
Còn một Tôi im lặng
Một Tôi là chiếc bóng theo tôi
Tôi gom nhiều tôi thành một Tôi
Mỗi lần ngồi nghĩ và tự hỏi
Tôi nhiều Tôi vậy mà sao một mình… “

 
Các thành viên đã Thank YooNaiK vì Bài viết có ích:
31/07/2010 01:07 # 2
pedieu
Cấp độ: 7 - Kỹ năng: 9

Kinh nghiệm: 36/70 (51%)
Kĩ năng: 33/90 (37%)
Ngày gia nhập: 13/02/2010
Bài gởi: 246
Được cảm ơn: 393
Phản hồi: Espresso và Cappuccino


   chị cũng thích cappuchino hơn esperesso...^^


...thật ra là e đang khóc thầm đằng sau những nụ cười kia ....

 
31/07/2010 10:07 # 3
tiny_[cups]
Cấp độ: 1 - Kỹ năng: 1

Kinh nghiệm: 4/10 (40%)
Kĩ năng: 1/10 (10%)
Ngày gia nhập: 02/07/2010
Bài gởi: 4
Được cảm ơn: 1
Phản hồi: Espresso và Cappuccino


Thích đi cùng 1 ai đó và gọi 1 ly cappuchino....
Thích ngắm hình trên ly cappuchino...ngắm chán rồi lại
Thích vẽ theo những điều mình thích...khi những hình trên mặt ly cappuchino hòa quyện cùng với cà phê thì sẽ nhường lại cho người bên cạnh
Còn mình sẽ uống trà ngừng or bạc xĩu ;) ;))
P/S: đang tìm người để ngồi bên cạnh :)) =))
tình hình là chưa uống esperesso b-(



Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy ta có thêm ngày nữa để yêu thương
 
16/08/2010 08:08 # 4
Kem_ngot
Cấp độ: 5 - Kỹ năng: 5

Kinh nghiệm: 37/50 (74%)
Kĩ năng: 21/50 (42%)
Ngày gia nhập: 14/08/2010
Bài gởi: 137
Được cảm ơn: 121
Phản hồi: Espresso và Cappuccino


bọt Cappuccino mau tan nhưng đẹp :)


Tuổi Mười Tám Mộng Trong Như Gương ^^


 
Copyright© Đại học Duy Tân 2010 - 2019