Chatbox

Các bạn vui lòng dùng từ ngữ lịch sự và có văn hóa,sử dụng Tiếng Việt có dấu chuẩn. Chúc các bạn vui vẻ!
28/11/2011 22:11 # 1
monbabie269
Cấp độ: 14 - Kỹ năng: 13

Kinh nghiệm: 45/140 (32%)
Kĩ năng: 51/130 (39%)
Ngày gia nhập: 12/12/2010
Bài gởi: 955
Được cảm ơn: 831
Bài cảm nhận về chuyến đi thực tế Bình - Trị - Thiên


BÀI CẢM NHẬN

                                                           

Đò xuôi Thạch Hãn xin chèo nhẹ

Đáy sông còn đó bạn tôi nằm

Có tuổi đôi mươi thành sóng nước

Vỗ yên bờ bãi mãi ngàn năm

 

 

 

Bốn câu thơ tuy ngắn nhưng đã để lại trong tôi biết bao dòng cảm xúc khi đến với những di tích lịch sử nổi tiếng ở mảnh đất Quảng Trị oai hùng trong chuyến đi thực tế Bình – Trị - Thiên của lớp vừa qua.

 

 

            Khởi hành từ Đà Nẵng nơi dừng chân đầu tiên của chúng tôi là Thành cổ Quảng Trị. Thành cổ của thời vua Minh Mạng chỉ còn lại một chút cổng thành và 2 bên tường bởi số lượng bom đạn tương đương với bảy quả bom nguyên tử mà bọn Mỹ đã ném xuống nơi đây. Vì vậy nên mỗi nhành cây ngọn cỏ trong khu di tích đều mang trong mình một linh hồn người lính đang yên nghỉ, có lẽ thế mà cả khu di tích mang một nét trang nghiêm và trầm lặng đến xao lòng. Và chắc hẳn không chỉ riêng tôi, mà ai cũng khó có thể cầm được dòng cảm xúc của mình khi nghe những câu chuyện lịch sử oanh liệt về những con người anh dũng đã nằm lại nơi đây để 81 ngày đêm rực lửa, đẫm máu và nhiệt huyết tuổi thanh xuân đi vào huyền thoại. Biết bao con người đã nằm lại dưới đáy sông để chúng ta có được cuộc sống như hôm nay. Tôi kính cẩn thắp một nén nhang cho vong linh những người con vĩ đại của đất nước như một sự tri ân và biết ơn sâu sắc. Bùi ngùi rời Thành cổ, chúng tôi lên đường đến với Địa đạo Vịnh Mốc. Nhưng trước khi đến được với địa đạo chúng tôi đã dừng lại ở vĩ tuyến 17 nơi có dòng sông Bến Hải được lấy làm ranh giới chia cắt đất nước để chiêm ngưỡng cây cầu dài hơn hai trăm mét đã trở thành biểu tượng cho “nỗi đau chia cắt” của nhân dân ta - cây cầu Hiền Lương lịch sử. Đã được ngắm nhìn những bức ảnh chụp lại những khoảnh khắc chiến đấu anh dũng của quân dân ta cùng lá cờ vĩ đại mà các mẹ, các anh bộ đội đã quyết hi sinh thân mình giữ bằng được nó bởi 1 lí do: “Cờ còn là đất nước còn”. Sau đó chúng tôi tiếp tục lên đường và cuối cùng cũng đến địa đạo Vinh Mốc. Cảm nhận đầu tiên của tôi sau khi được tham quan hết khu di tích địa đạo Vịnh Mốc là nơi đây giống như một tòa lâu đài cổ nằm im lìm trong lòng đất giấu kín biết bao điều kỳ lạ về những con người đã làm ra nó và thời đại nó đã sinh ra. Không chỉ vậy, dưới mưa bom bão đạn, lại chỉ có đôi bàn tay không, mà họ đã xây dựng được cả một lâu đài dưới lòng đất thế này thực sự rất phi thường. Và còn phi thường hơn khi sống bình thường được ở đây suốt nhiều năm liền như vậy. Đến với địa đạo Vịnh Mốc tôi cảm thấy như mình đang được đến với một “huyền thoại” trong cuộc sống đời thực. Sức mạnh ý chí và nghị lực của con người Việt 

Nam, của người dân Vịnh Mốc đã biến những điều không tưởng thành hiện thực sinh động... Và tất cả đã chứng tỏ sức mạnh phi thường của dân tộc ta, đúng như nhà thơ Dương Hương Ly đã viết: “Nơi hầm tối lại là nơi sáng nhất! Nơi con nhìn ra sức mạnh Việt Nam”... Từ những di tích lịch sử hào hùng ấy tôi càng tự hào hơn về đất nước, về con người dân tộc mình. Một dân tộc đầy bản lĩnh và oai hùng.

            Chia tay với mảnh đất kiên cường Quảng Trị tôi và mọi người tiếp tục lên đường để đến với Quảng Bình – mảnh đất văn vật với nhiều địa danh nổi tiếng. Đến đây chúng tôi được đi thăm động Phong Nha và di sản văn hóa thiên nhiên thế giới Vườn quốc gia Phong Nha – Kẻ Bàng. Sau khoảng 20 phút ngồi trên thuyền đi qua con sông Son xanh ngắt chúng tôi cũng đến được động Phong Nha. Trước mắt tôi hiện lên những dãy đá vôi sừng sững với những hình thù kì dị. Khi tiến sâu vào bên trong tôi đã thực sự ngỡ ngành trước vẻ đẹp của nơi đây. Bên trong động được thắp sáng bởi những ngọn đèn nhiều màu sắc khiến cho cảnh vật trong động lung linh huyền ảo đến kì lạ. Dòng sông ngầm dù đã được tráng một lớp ánh sáng mỏng những vẫn không thể làm mờ màu đen ngòm của đáy sông khiến nó trở nên thật bí hiểm và đáng sợ. Những khối thạch nhũ với những hình thù sống động và ngộ nghĩnh, những vú đá, măng đá diễm lệ kì ảo phủ đầy các buồng và hành lang… Quả thật phải công nhận rằng vẻ đẹp của động Phong Nha chẳng khác gì “chốn thiên đường của trần gian”.

            Chuyến đi thực tế của tôi lại tiếp tục khởi hành quay trở về mảnh đất cố đô Huế. Trên đường trở về tôi lại một lần nữa được sống lại với cảm xúc ngậm ngùi xúc động khi đoàn chúng tôi dừng chân ghé thăm khu nghĩa trang lớn nhất đất nước – Nghĩa trang liệt sĩ Trường Sơn. Nơi đây với hàng nghìn ngôi mộ mang một bầu không khí im ắng trầm lặng đến lạ lùng như ru giấc ngủ cho những người chiến sĩ đã mãi mãi nằm lại dưới lòng đất. Và với những ai đã từng đến đây chẵn hẳn sẽ không khỏi thấy nao lòng khi đứng trước những ngôi mộ vẫn chưa tìm được lai lịch của mình để rồi người ta phải thay vào đó bằng hai chữ “vô danh”. Đây quả thực là một nơi làm lay động lòng người. Sau khi dừng lại ở nghĩa trang liệt sĩ Trường Sơn chúng tôi lại tiếp tục lên xe để đến với mảnh đất Huế thơ mộng. Nhắc đến Huế là nhắc đến những thành quách, những cung điện vàng son, những lăng tẩm uy nghiêm, những danh lam trầm tư u tịch, những thắng tích do thiên nhiên khéo tạo ra. Đến đây tôi đã được đi thăm nhiều địa điểm du lịch nổi tiếng như khu di tích Đại Nội với những công trình kiến trúc mang trong mình bao nhiêu biến động của lịch sử thuộc triều đại phong kiến cuối cùng ở Việt Nam. Hệ thống thành quách ở đây là sự kết hợp hài hòa giữa những tinh hoa kiến trúc. Không chỉ thế nó còn hòa lẫn vào thiên nhiên tạo nên những giá trị nghệ thuật kỳ diệu khiến người ta quên mất bàn tay con người đã tạo ra nó. Hay lăng Tự Đức thơ mộng trữ tình đầy tinh tế mà khi vừa đặt chân đến đã gợi cho tôi về hình ảnh một tao nhân mang nỗi niềm trắc ẩn. Và cả ngôi chùa Thiên Mụ cổ xưa nhất với sự tích ra đời gắn liền với bước chân mở đường của vị chúa Nguyễn xứ Đàng Trong. Chùa tọa lạc bên bờ sông Hương thơ mộng với lối kiến trúc cổ kính đã khiến cho bức tranh thiên nhiên nơi đây trong tôi càng thêm thi vị. Tiếng chuông chùa cứ vang vọng mãi đọng lại trong tôi một nỗi niềm vương vấn chốn Kinh thành.

Mang theo những cảm xúc khác nhau sau chuyến đi thực tế tôi về lại với thành phố Đà Nẵng nhộn nhịp. Chuyến đi thực tế đã giúp tôi mở mang thêm được rất nhiều điều. Càng nhớ về những địa điểm đã dừng chân trong chuyến đi này tôi càng cảm thấy tự hào và yêu mến đất nước, quê hương và con người Việt Nam. Và cũng qua bài viết này tôi xin gửi lời cảm ơn chân thành đến các thầy cô đã giúp đỡ và đi theo chúng tôi trong suốt chuyến thực tế lần này, giúp chúng tôi có cơ hội tiếp cận với những di tích lịch sử, danh lam thắng cảnh nổi tiếng, tiếp cận với thực tế ở những địa điểm du lịch ấy và rút ra được những kinh nghiệm cho bản thân mình.

Lê Đoàn Phương Thảo

          K16DCD1

 

Nguồn: http://kdulich.duytan.edu.vn/Client/ThongTin/ChiTiet.aspx?id=1578&lang=VN



Nguyễn Thị Thanh Lệ
K16DCD4 - Khoa Du Lịch
Email: monbabie269@gmail.com

 
Các thành viên đã Thank monbabie269 vì Bài viết có ích:
Copyright© Đại học Duy Tân 2010 - 2014