Chatbox

Các bạn vui lòng dùng từ ngữ lịch sự và có văn hóa,sử dụng Tiếng Việt có dấu chuẩn. Chúc các bạn vui vẻ!
18/05/2010 11:05 # 1
valentdn
Cấp độ: 29 - Kỹ năng: 30

Kinh nghiệm: 112/290 (39%)
Kĩ năng: 264/300 (88%)
Ngày gia nhập: 09/12/2009
Bài gởi: 4172
Được cảm ơn: 4614
Tuyển tập thơ Xuân Diệu


Dành cho những người yêu thơ Xuân Diệu.



Tác giả: Xuân Diệu
Sương nương theo trăng ngừng lưng trời
Tương tư nâng lòng lên chơi vơi ...


Tên thật là Ngô Xuân Diệu, sinh ngày 2 tháng 2 năm 1916 tại Tuy Phước, tỉnh Bình Định cũ, nơi cha là Ngô Xuân Thọ vào dạy học và kết duyên với mẹ là Nguyễn Thị Hiệp.

Xuân Diệu sau ra Hà Nội học; 1938-1940 ông và Huy Cận ở gác 40 Hàng Than. Ông tốt nghiệp kỹ sư canh nông năm 1943.

Ông mất ngày 18 tháng 12 năm 1985.

Xuân Diệu viết nhiều, có khoảng 450 bài thơ. Một số lớn chưa được xuất bản. Tác phẩm tiêu biểu: các tập thơ Thơ Thơ 1938), Gửi Hương Cho Gió (1945), Ngọn Quốc Kỳ (1945), Một Khối Hồng (1964), Thanh Ca (1982), Tuyển Tập Xuân Diệu (1983); truyện ngắn Phấn Thông Vàng (1939); và nhiều bút ký, tiểu luận, phê bình văn học.

Xuân Diệu là một trong những nhà thơ tiêu biểu nhất của phong trào Thơ Mới. Ông mang ngọn gió rạo rực, thiết tha, nồng cháy, khao khát yêu thương đến cho thi ca. Thơ Xuân Diệu là "vườn mơn trớn", ca ngợi tình yêu bằng muôn sắc điệu, âm thanh và hương vị trong Thơ Thơ, pha lẫn chút vị đắng cay trong Gửi Hương Cho Gió. Nhiều câu nhiều bài chịu ảnh hưởng từ thi ca lãng mạn Pháp.

Ý Thu

Những chút hồ buồn trong lá rụng
Bị nhàu ai tưởng dưới trăm chân
Bông hoa rứt cánh, rơi không tiếng
Chẳng hái mà hoa cũng hết dần

Dưới gốc, nào đâu thấy xác ve
Thế mà ve đã tắt theo hè
Chắc rằng gió cũng đau thương chứ
Gió vỡ ngoaì kia ai có nghe?

Hôm nay tôi đã chết theo người
Xưa hẹn nghìn năm yêu mến tôi
Với bóng hình xưa, tăm tiếng cũ
Cách xa chôn hết nhớ thương rồi

Yên vui xây dựng bởi nguôi quên
Muốn bước trong đơì phải dậm trên
Muôn tiếng kêu than thầm lẳng lặng
Nhưng hoa có thể cứ lâu bền

Ờ nhỉ ! Sao hoa lại phải rơi ?
Đã xa, sao lại hứa yêu hoài
Thực là dị quá mà tôi nữa!
Sao nghĩ làm chi chuyện nhạt phai?
-----------------------------------------------------

Bến Thần Tiên

Xin em nói với thời gian
Ghé thuyền chở hộ ta sang bến thần
Lên bờ vừa mới đặt chân
Nước non đâu bỗng trong ngần gần xa

Quanh mình cũng chỉ có ta
Sao nghe nhân loại hòa ca với mình
Không hoa, cũng chẳng lá cành
Mà sao em đã tạo thành sắc duyên

Tạo hình gió thoảng, trăng lên
Hoa bên bờ suối, mây trên đá gành
Một mình em sáng tạo anh
Một mình em sáng tạo thành đôi ta

Thời gian rót xuống dần dà
Một bình êm dịu bao la đất trời
Trảo bao đau khổ trong đời
Mới dành cho phút được ngồi bên em
-----------------------------------------------------

Đơn Sơ

Em nói trong thư: "Mấy bữa rày,
"Sao mà bươm bướm cứ đua bay;
"Em buồn em nhơ, chao ơi em nhớ!
"Em gọi thầm anh suốt cả ngày.

"Ngoài ấy vui không, anh của em?
"Trong này đã có nắng vàng êm;
"Mỗi lần nắng rọi, em ra cửa,
"Em nghĩ gì đâu, đứng lặng im.

Mùa xuân khó chịu quá đi thôi!
"Cảnh đẹp làm em thấy lẻ loi,
"Chim hót xui em nghe quạnh quẽ:
"- Hay là anh đã bỏ em rồi?"

Ồ! Mới nghiêng mình xem nước trong
Vui mừng em thấy má em hồng..."
Em tôi ăn nói vô duyên quá!
Em đốt lòng anh, em biết không?
 
-------------------------------------------------


Vì sao???

Bữa trước riêng hai dưới nắng đào
Nhìn cô tôi muốn hỏi "vì sao?"
Khi tôi đến kiếm trên môi đẹp
Một thoáng cười yêu thỏa khát khao

Vì sao giáp mặt buổi đâu tiên
Tôi đã đày thân giữa xứ phiền
Không thể vô tình qua trước cửa
Biết rằng gặp gỡ đã vô duyên?

Ai đem phân chất một mùi hương
Hay bản cầm ca tôi chỉ thương
Chỉ lặng chuồi theo dòng cảm xúc
Như thuyền ngư phủ lạc trong sương

Làm sao cắt nghĩa được tình yêu
Có nghĩa gì đâu một buổi chiều
Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt
Bằng mây nhè nhẹ gió hiu hiu

Cô hãy là nơi mấy khóm dừa
Dầm chân trong nước đứng say sưa
Để tôi là kẻ qua sa mạc
Tạm lánh hè gay; thế cũng vừa

Rồi một ngày mai tôi sẽ đi
Vì sao ai nỡ hỏi làm chi!
Tôi khờ khạo lắm, ngu ngơ lắm
Chỉ biết yêu thôi chẳng hiểu gì.
------------------------------------------

Dại khờ

Người ta khổ vì yêu không phải cách,
Yêu sai duyên, và mến chẳng nhằm người.
Có kho vàng nhưng tặng chẳng tùy nơi,
Người ta hổ vì xin không phải chỗ.

Đường êm qúa, ai đi mà nhớ ngó
Đến khi hay, gai nhọn đà vào xương.
Vì thả lòng không kiềm chế dây cương,
Người ta khổ vì lui không được nữa.

Những mắt cạn cũng cho rằng sâu chứa;
những tim không, mà tưởng tượng tràn đầy.
Muôn nghìn đời tìm cớ dõi sương mây,
Dấn thân mãi để kiếm trời dưới đất.

Người ta khổ vì cố chen ngõ chật,
Cửa đóng bưng nên càng quyết xông vào.
Rồi bị thương, người ta giữ gươm dao,
Không muốn chữa, không chịu lành thú độc
-----------------------------------------------------------
Rạo Rực

Tơ Liễu dong gần tơ liễu êm
Bướm bay lại sánh bướm bay kèm
Ngàn đôi chim hót - chàng trai ấy
Không có người yêu để gọi "em"

Mặt trời vừa mới cưới trời xanh,
Duyên đẹp hôm nay sẽ tốt lành
Son sẻ trời như mười sáu tuổi
Má hồng phơn phớt, mắt long lanh.

Có lẽ chàng tơ đến tuổi rồi,
Ra đường ngỡ gặp dáng hoa khôi,
Uống cho áo mới mừng xuân rộn!
Ai đợi chàng đâu. Chỉ nắng cời.

Ghen tuông nhìn chạnh gió chen cây
Chim lẻo không im. Liễu cứ gầy
Và các môi hoa như sắp nói:
"ái tình đẹp tựa chúng em đây".
--------------------------------------------

Đôi mắt

Mỗi lúc anh đi xa
Anh nhớ nhiều đôi mắt
Cái con mắt lá răm
Dài, thanh, đen, sáng, sắc.

Đôi mắt nghĩ đâu ấy
Như chẳng nhìn thấy ai
Mắt một mí thương lắm
Sâu cho anh ngắm hoài.

Đôi mắt của hồn em
Anh yêu, không hiểu hết
Ôi đôi mắt em hiền
Khi anh ghen, thấy ác.

Khi em đi làm việc,
Anh ngồi viết ở nhà
Mong đến trưa, đến tối
Mắt em về từ xa.

Có lúc em tức anh
Ứa giọt châu nơi mắt,
Anh biết tội của mình
Thương em như dao cắt.

Anh đi xa anh nhớ
Đôi mắt ấy như gần
Dẫu có muôn sao nở
Không bằng đôi mắt thân.
-------------------------------------------

Giọng nói


Em ngồi ríu rít ở sau xe,
Em nói, lòng anh mãi lắng nghe
Thỉnh thoảng tiếng cười em lại điểm
Đời vui khi được có em kề,

Ôi giọng sao mà rất mến thương
Êm như giếng mát đến soi gương.
Dù ai tốt tiếng như ca hát
Cũng chẳng bằng em giọng nói thường.

Gió thổi nhiều khi giọng nói bay
Không cần nghĩa chữ vẫn nghe hay.
Sau xe, những tiếng em phơ phất
Cởi hết ưu phiền gởi gió mây.

Ước được ngàn năm nghe giọng ấy,
Đèo em đi mãi cuối không gian!
_Và khi không nói, em im lặng
Anh vẫn nghe hay tựa tiếng đà.
----------------------------------------
Tình Thứ Nhất

Anh chỉ có một tình yêu thứ nhất,
Anh cho em, kèm với một lá thư.
Em không lấy, và tình anh đã mất.
Tình đã cho không lấy lại bao giờ.

Thư thì mỏng như suốt đời mộng ảo.
Tình thì buồn như tất cả chia ly.
Giấy phong kỹ mang thầm trong túi áọ
Mãi trăm lần viết lại mới đưa đi.

Lòng e thẹn cũng theo tờ vụng dại
Tới bên em, chờ đợi mãi không về.
Em đã xé lòng non cùng giấy mới,
-- Mây đầy trời hôm ấy phủ sơn khê.

Cũng may mắn, lòng anh còn trẻ quá,
Máu mùa xuân chưa nở hết bông hoa;
Vườn mưa gió còn nghe chim rộn rã.
Ai lại còn yêu, bông lựu, bông trà.

Nhưng giây phút dầu say hoa bướm thắm.
Đã nghìn lần anh bắt được anh mơ
Đôi mắt sợ chẳng bao giờ dám ngắm.
Đôi tay yêu không được nắm bao giờ.

Anh vẫn tưởng chuyện đùa khi tuổi nhỏ.
Có ai ngỡ lòng vỡ đã từ bao !
Mắt không ướt , nhưng bao hàng lệ rỏ.
Len tỉ tê thầm trộm chảy quay vào.

Hoa thứ nhất có một mùi trinh bạch,
Xuân đầu muà trong sạch vẻ đơn sơ.
Hương mới thấm bền ghi như thiết thạch;
Sương nguyên tiêu , trời đất cũng chung mờ.

Tờ lá thắm đã lạc dòng u uất,
Ánh mai soi cũng pha nhạt màu ôi.
Anh chỉ có một tình yêu thứ nhất,
Anh cho em , nên anh đã mất rồi.
------------------------------------------------
Xa Cách

Có một bận, em ngồi xa anh quá,
Anh bảo em ngồi xích lại gần hơn .
Em xích gần thêm một chút: anh hờn .
Em ngoan-ngoãn xích gần thêm chút nữa .

Anh sắp giận, em mỉm cười, vội vã
Đến kề anh, và mơn trớn: "Em đây !"
Anh vui liền; nhưng bỗng lại buồn ngay .
Vì anh nghĩ: thế vẫn còn xa lắm

Đôi mắt của người yêu, ôi vực thẳm !
Ôi trời xa, vừng trán của người yêu !
Ta thấy gì đâu sau sắc yêu kiều
Mà ta riết giữa đôi tay thất vọng.

Dầu tin tưỡng: chung một đời, một mộng.
Em là em; anh vẫn cứ là anh .
Có thể nào qua Vạn Lý Trường Thành
Của hai vũ trụ chứa đầy bí mật .

Thương nhớ cũ trôi theo ngày tháng mất
Quá khứ anh; anh không nhắc cùng em
Linh hồn ta còn u ẩn hơn đêm
Ta chưa thấu, nữa là ai thấu rõ .

Kiếm mãi, nghi hoài, hay ghen bóng gió,
Anh muốn vào dò xét giấc em mơ .
Nhưng anh giấu em những mộng không ngờ,
Cũng như em giấu những điều quá thực ...

Hãy sát đôi đầu ! Hãy kề đôi ngực !
Hãy trộn nhau đôi mái tóc ngắn dài !
Những cánh tay ! Hãy quấn riết đôi vai !
Hãy dâng cả tình yêu lên sóng mắt !

Hãy khắng khít những cặp môi gắn chặt
Cho anh nghe đôi hàm ngọc của răng
Trong say-sưa, anh sẽ bảo em rằng :
"Gần thêm nữa ! Thế vẫn còn xa lắm !"
_________________





Yêu

Yêu là chết trong lòng một ít
Vì mấy khi yêu mà đã được yêu
Cho rất nhiều song nhận chẳng bao nhiêu
Người ta phụ, hoặc thờ ơ, chẳng biết

Phút gần gũi cũng như giờ chia biệt
Tưởng trăng tàn, hoa tạ với hồn tiêu
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu!
- Yêu, là chết trong lòng một ít

Học lạc lối giữa u sầu mù mịt
Những người si theo dõi dấu chân yêu
Và cảnh đời là sa mạc cô liêu
Và tình ái là sợi dây vấn vít
Yêu, là chết ở trong lòng một ít

-------------------------------------------------------------

Đa tình - Xuân Diệu


  • Nghìn buổi sáng, bình minh se chỉ thắm
    Đem lòng tôi ràng rịt với xuân tươi
    Thuở xưa kia là con của mặt trời
    Tôi có lửa ở trong mình nắng đọng
    Đời muốn chữa cho tôi lành bệnh sống
    Đem tuyết sương lời lẽ buốt vào gan

    Tuyết sương mòn, băng giá phải trôi tan
    Tôi là lửa chẳng bao giờ biết nguội
    Tôi đã yêu từ khi chưa có tuổi
    Lúc chưa sinh, vơ vẩn giữa vòng đời
    Tôi đã yêu khi đã hết tuổi rồi
    Không xương vóc, chỉ huyền hồ bóng dáng

    Vào đêm tối, tôi sẽ làm đuốc sáng
    Rọi u minh tỏ rạng ánh hồn sâu
    Đến ru thơ bao kẻ hãy buồn đau
    Tìm ấp mộng những hồn sầu rã mục

    Hồn đông thế, tôi sợ gì cô độc!
    Ma với nhau thì ôm ấp cùng nhau
    Chuyện yêu đương bấy giờ đã hết đâu
    Niềm tâm sự vẫn còn như thuở sống
    Trong cõi lạnh lan đi bao ấm nóng
    Giữa hồn thường thắm thiết một ma thơ
    Đem nhớ nhung an ủi dưới trăng mờ
    Và trong gió phất phơ đi có bạn

    Kẻ đa tình không cần đủ thịt da
    Khi chết rồi, thì tôi sẽ yêu ma ....







NGUYỄN THANH THANH
Smod "Sinh Viên 360"


Fb: facebook.com/Thanhvalent   Mail: valentdn@gmail.com


 
Các thành viên đã Thank valentdn vì Bài viết có ích:
18/05/2010 11:05 # 2
minanguyen
Cấp độ: 6 - Kỹ năng: 5

Kinh nghiệm: 30/60 (50%)
Kĩ năng: 45/50 (90%)
Ngày gia nhập: 16/12/2009
Bài gởi: 180
Được cảm ơn: 145
Phản hồi: Tuyển tập thơ Xuân Diệu


Đa tình bài cuối là hay nhất đó.Rất hợp với anh Tanphuong85 nhưng mà hợp chứ không giống àh nghe.



minanguyen                                    minanguyen
   minanguyen                                                 minanguyen
      &nbs

 
Các thành viên đã Thank minanguyen vì Bài viết có ích:
Copyright© Đại học Duy Tân 2010 - 2014